tin vui chua lanh
Chia se nhung tin vui chua lanh tu hong an Thien Chua qua Loi Ngai va qua nhung an ban khac cua Ngai

Lòng Thương Xót Chúa
chuagiesu_anhdong3.gif
Thèmes

ba ngoi bi quyet hanh phuc buoc chan tham lang cua thien chua dang messia den phuc vu don duong cho chua duc tin trong sang gieo gi gat ay gieo loi yeu thuong gif huan tu cua dtc bienduc 16

Derniers commentaires

chua quan phong da lam duoc tat ca moi su noi chung ta , toi mong muon duoc môt phân on kêu goi de duoc lam vi
Par thuy loan, le 22.08.2012

bonjour, je souhaiterais partager beaucoup avec toi, et te faire part des projets et de la vision que dieu ma
Par salutpourtous, le 02.07.2012

dommage que je ne lise pas cette langue amiti dans notre seigneur mari ehttp://eveila lafoipsl.cente rblog
Par eveilalafoipsl, le 24.06.2012

bonjour , un kado pour toi sur notre blog, si tu veut @+ robert et angel http://robert8 7300.centerblo g.net
Par robert87300, le 05.05.2012

xin cám ?n..bài vi?t quá hay..tôi c?m ph?c vô cùng tr??c t?m g??ng hy sinh d?ng c?m c?a cha chung.cha ?ã qu?ng
Par ducle, le 17.03.2012

Voir plus

Articles les plus lus

· Hay Nhu Tre So Sinh
· Me Man Coi
· Thánh Padre Pio
· NEU CUOC SONG THIEU TINH YEU?
· CUA THIEN CHUA TRA CHO THIEN CHUA

· NGHICH LY TRONG DOI
· TINH YEU LA LE SONG...?
· KINH MAN COI
· Xin Cho Con Biet Lang Nghe
· Ngôn Hành Nhu Nhat
· KHUÔN MẶT RẠNG RỠ
· CON NGUOI DEN DE PHUC VU
· HUAN TU CUA DTC BIEN DUC 16
· ME MARIA - ME CUA CHUNG SINH
· LONG NHAN AI THUC SU

Voir plus 

Abonnement au blog
Recevez les actualités de mon blog gratuitement :


Blogs et sites préférés

· disraelvienestuviens
· tin vui cho nguoi benh ngheo


Statistiques

Date de création : 22.09.2011
Dernière mise à jour : 03.07.2012
41articles


Rechercher

NHUNG BAN CHAN THAM LANG

Publié le 03/07/2012 à 04:29 par tinvuichualanh Tags : buoc chan tham lang
NHUNG BAN CHAN THAM LANG

 

 

Những bàn chân thầm lặng:

Cảm nghiệm về phòng khám bệnh tại đền thánh Martinô, Hố Nai


Có lẽ không một phòng khám chữa trị nào như phòng khám tại đền thánh Martinô, Hố Nai. Những trang bị y tế cũng như căn phòng cho việc trị bệnh nằm ngay góc khuất của đền thánh, trông vô cùng giản dị và nghèo nàn, nhưng khi tôi đặt chân đến, lại có cảm giác ấm lòng và như đã thân quen chốn này từ lúc nào ấy.


Tôi đã sống ở Melbourne, Úc, được 21 năm, công việc tôi là Structural Engineering. Tôi đã chữa trị tại nhiều bệnh viện và đến phòng mạch của nhiều bác sĩ cho những căn bệnh của tôi như đau đầu từng cơn, bệnh mất ngủ triền miên hơn sáu năm trời, lại thêm thoái hóa cột sống lưng và cổ hơn 12 năm trời. Nhưng khi về thăm quê nhà, được nghe biết bạn bè nói đến đền thánh trên khu Hố Nai, nhiều bệnh nhân đến chữa được khỏi bệnh, tôi bèn thử một chuyến xem thế nào, dù trước kia tôi không tin vào phương pháp chữa bằng châm cứu, bấm huyệt cho mấy… Vì sau khi uống bao nhiêu thuốc đặc trị mà các bác sĩ tại Úc cho, thậm chí tôi cũng đến những vị thầy thuốc giỏi người Hoa vùng China Town, cách chỗ tôi ở hơn 100 km để châm cứu bốc thuốc, rồi tôi lại dùng các loại máy của Nga, của Nhật điều trị đau nhức, nhưng tôi cũng không thấy biến chuyển, nhất là khi trời lạnh. Tôi gần như chán nản và không còn muốn chạy chữa gì nữa.


Tôi khởi hành sớm vì nghe nói phải đăng ký trước. Đường vào đền thánh Martinô rất khó khăn cho xe hơi, vì phải qua khu chợ chen chúc đến kinh hoàng. Cuối cùng, xe cũng lết được đến đền thánh Martinô. Chợt hiện ra trước mắt tôi một cảnh quang khá yên tĩnh cùng với nhiều ghế đá tạ ơn xếp thứ tự, tôi cảm thấy lòng nhẹ nhàng, sau khi trải qua hơn 1 tiếng rưỡi trên đoạn đường xe cộ hỗn loạn làm tôi rất sợ hãi. Tôi được anh giữ cổng hiền hòa bảo tôi, khám bệnh thì đi thẳng và quẹo phải để vào trong phòng khám. Tôi cảm ơn anh, và chiếc xe chậm chậm đi qua các hàng ghế đá.


Buổi cầu nguyện trước bệnh nhân nặng

Bước đến khu phòng khám bệnh, tôi chẳng thấy một tấm bảng tên tuổi nào cũng như một nội quy nào, ngoài các bệnh nhân đang ngồi chờ đợi, có vài người vừa chờ vừa cầm ổ bánh mì trên tay ăn sáng. Nhìn vào trong, đã có những bệnh nhân đang nằm được châm cứu bấm huyệt. Bầu khí trong phòng khám yên tĩnh. Ngồi chờ đợi, tôi quan sát thấy mọi nhân viên tất bật làm việc trong yên lặng và rất nhịp nhàng với nhau. Ý nghĩ đầu tiên trong đầu tôi là hơi thất vọng khi nhìn bao quát phòng khám.

Trông thấy phòng khám rất nghèo nàn, cách chữa trị vô cùng đơn sơ, vậy mà những bệnh nhân ngồi đợi chung quanh tôi đều cho biết là đỡ và khỏi bệnh rất nhiều! Một bác tóc bạc nhiều, độ chừng 65 tuổi, nói với tôi: “Tôi bị tai biến lần thứ hai và giờ đây tôi đã đỡ nhiều. Khi con cái bận không chở tôi đến đây được thì ở nhà, tôi thấy thiếu thiếu gì đó. Sáng nào tôi cũng đến đây. Tôi có cảm giác bình an lắm, anh ạ!”

Tôi rất ngạc nhiên khi được biết một linh mục trẻ, đó là cha Tuyền, khoảng chừng ba mươi mấy tuổi, đã mở ra nơi này để cứu giúp bệnh nhân, đặc biệt là những bệnh nhân nghèo, những bệnh nhân đã chạy chữa hết thầy hết thuốc.

Tôi kiên nhẫn đi đến đền thánh mỗi buổi sáng trong vòng 1 tuần thì sức khỏe rất khả quan, nhất là tôi đã tìm lại được giấc ngủ khoảng chừng 4, 5 tiếng một ngày – điều mà trong suốt sáu năm qua tôi hằng mong mỏi và tốn kém rất nhiều thời gian và tiền bạc. Cách chữa trị rất đơn giản, không như trước kia tôi cứ phải chụp film, điện não, điện tâm đồ, cùng với bao nhiêu cái test phức tạp, rồi nhiều loại thuốc tây, thuốc tiêm…

Cứ đến giữa buổi sáng, dù công việc khám chữa bệnh đang lúc cao điểm, cha Tuyền cùng tất cả nhân viên dừng tay, và mọi bệnh nhân quay về thánh Martinô để cầu nguyện và hát với âm thanh mộc mạc của cây Guitar. Sáng nào, tôi cũng thấy tất cả mọi người cũng dừng lại và hướng lên thánh Martinô như thế. Lòng tôi chợt chùng xuống lạ thường. Dù tôi là người Catholic, nhưng đã hơn mười mấy năm tôi không biết đến nhà thờ là gì, do cuộc sống mưu sinh nơi đất khách quê người, cộng thêm nhà thờ không gần chỗ tôi ở. Mỗi ngày, trong giờ cầu nguyện, cha Tuyền đều nói vài lời nâng đỡ và chia sẻ Lời Chúa ngắn gọn, và từ đó làm tôi suy nghĩ nhiều về ý nghĩa cuộc đời tôi…

Cha Tuyền không chỉ chú trọng về việc chữa bệnh thân xác, nhưng cha và các nhân viên còn là động lực nâng đỡ tinh thần cho các bệnh nhân khốn cùng rất lớn. Trong khi chờ đợi, tôi được nghe nhiều bệnh nhân xung quanh nói thế.

Trải qua những ngày đến chữa trị, tôi vẫn thường thấy hình ảnh cha đến từng bệnh nhân trò chuyện thân tình, thậm chí có những bệnh nhân yếu nặng, cha dìu dắt ra vào phòng khám. Còn nhân viên thì hiền hòa như chìu lòng hết mọi bệnh nhân, với nhiều tính tình rất khác biệt. Có một người vợ nọ sáng nào cũng đưa chồng đang bị cancer gan giai đoạn cuối đến phòng khám này chữa. Chị cho biết: “Chúng tôi biết căn bệnh này rất nặng, nhưng chồng tôi cứ nằng nặc không chịu đi chữa chỗ nào hết, chỉ muốn lên đền Martinô. Còn riêng tôi, từ khi đến chỗ này, tôi học được nhiều bài học vô giá. Tôi thấy tôi lại càng tin tưởng vào tình yêu Chúa hơn, dù chúng tôi đang gặp thử thách”. Nhiều bệnh nhân chữa xong, nhưng vẫn ở lại để tham dự buổi cầu nguyện giữa giờ thì mới chịu ra về. Có những lúc cha đeo dây tím vào để giải tội ngay khi chữa trị. Có những lúc, tôi thấy cha cùng một số nhân viên cùng cầu nguyện trước bệnh nhân nặng để lãnh bí tích xức dầu. Rồi có khi cha đi xuống ngôi nhà bé nhỏ bên dưới của phòng khám để ngồi lặng lẽ giải tội.

Không như những nơi chữa trị hay bệnh viện khác, tôi đến đây có một cảm giác rất lạ, như đây là mái nhà ấm cúng mà tôi không còn cảm thấy nữa từ khi tôi đặt chân đến xứ lạ quê người này. Có điều lạ là chẳng nhân viên nào tỏ ra cau có, khó chịu. Dù đã quá trưa, hơn 6 tiếng đồng hồ working mà nhân viên nào cũng tươi cười. Cha và các nhân viên cũng không lấy tiền ai, hoàn toàn free. Có lần, tôi muốn giúp phòng khám, vì tôi thấy cha cùng nhân viên quá mệt mỏi, làm việc không ngưng tay bao giờ; hơn nữa, tôi thấy với lượng bệnh nhân như thế tiền đâu mà lo nổi? Vậy mà cha các các nhân viên không đụng gì đến tiền bạc. Nhưng cha chỉ mỉm cười: “Chúng tôi cứ phục vụ hết sức và tin tưởng ông da đen sẽ không bao giờ bỏ rơi người nghèo của ngài! Chính thánh da đen chữa, chứ chúng tôi làm được gì đâu anh!” Được một bệnh nhân cho biết, phòng khám đã hoạt động âm thầm như thế này đã lâu rồi, không tên tuổi, không quảng cáo. Chắc hẳn cha cũng mệt mỏi và gặp nhiều khó khăn lắm! Vì nhìn trên nét mặt xanh xao, hốc hác, tôi cũng biết cha gánh vác nặng nề với bao con chiên lạc, con chiên bệnh tật thể chất lẫn tinh thần mỗi lúc một nhiều từ khắp mọi nơi….

May mắn cho tôi là sau hai tuần chữa trị, tôi gặp được lễ cầu nguyện đặc biệt cho bệnh nhân vào mỗi thứ sáu đầu tháng. Thánh Lễ cũng rất ấn tượng và đầm ấm, làm tôi hiểu được tình thương Chúa và sự chết vì nhân loại của Ngài hơn. Tôi đã xa Chúa quá lâu rồi! Trong Thánh Lễ, cha Tuyền đã nói lớn tiếng như gào cho mọi người nghe: “Sáng nay, chúng ta vẫn được chữa trị như mọi ngày, nhưng hôm nay người chữa trị không phải là tôi, một tay thầy thuốc quèn ngu dốt, mà là sư phụ của tôi nhưng cũng là của ông bà anh chị em, đó là Thầy Giêsu. Thầy Giêsu sẽ chữa lành qua sức mạnh Thánh Thể đó, thưa ông bà anh chị em.” Ngôn ngữ cha dùng giản dị, ai cũng có thể hiểu. Tôi đảo mắt quan sát phòng đang dự lễ, từ ông bà cụ, đến những em bé bại não, những cô gái bị tâm thần, những anh thanh niên bị liệt đang nằm giường… đều sốt sắng dự Lễ.

Trước và sau Lễ, cha Tuyền và các nhân viên thường trò chuyện, nâng đỡ và chào hỏi các bệnh nhân. Nếu cần, cha cũng sẵn sàng giải tội cho họ, lắng nghe họ khi họ bị stress hay depression vì nhiều nguyên nhân.


Hình ảnh người cha đang cúi xuống giải tội cho bệnh nhân nặng

Tôi được biết trong một bài báo của Hiệp Hội Y Tế Tin Lành ở Mỹ có viết: Một trong 20.000 thanh niên Mỹ dự chương trình để nghiên cứu về sức khỏe. Kết quả cho thấy là, sức khỏe có liên quan mật thiết với mức thu nhập và trình độ học vấn. Ngoài ra, người ta còn cho biết thêm nữa là, những người đi nhà thờ đều đặn lại có thể sống thọ hơn 7 năm. Chính vì thế, tuổi thọ của người Mỹ gốc Phi Châu đã tăng gấp đôi là 14 năm.

Còn đối với những người gặp những căn bệnh về tâm lý như rối loạn tâm thần đã chứng minh rằng, họ được lành bệnh sớm hơn hay họ chữa trị có hiệu quả hơn khi họ có niềm tin vào tôn giáo. Nghiên cứu này cho biết những lợi ích mà người tin vào Chúa có được về mặt tinh thần bao gồm khỏe mạnh, hạnh phúc, hy vọng, lạc quan, với một cuộc sống có mục đích và đầy ý nghĩa.

Người tin vào Chúa dễ thích nghi với sự đau khổ hơn, ít cảm thấy buồn chán và có thể vượt qua sự ngã lòng. Những người vượt qua sự ngã lòng có xu hướng thoát khỏi tình trạng này một cách nhanh chóng. Họ không tự tử hay lo lắng, không rơi vào tình trạng bị tâm thần và không nghiện rượu hay lạm dụng thuốc. Họ cũng không phạm pháp hay có hành vi vi phạm pháp luật, nhưng có xu hướng ổn định trong hôn nhân và hài lòng trong cuộc sống.

Ngày cuối cùng, sau quãng thời gian điều trị khoảng 4 tuần, tôi cảm thấy sức khỏe khá lên nhiều, giấc ngủ trở lại gần như bình thường đến không ngờ. Tôi đến tâm sự và chào cha để trở về Úc (lúc này tôi mới kể cho cha cuộc đời quên Chúa của tôi và cho cha biết tôi đang sống ở Úc). Cha chăm chú, im lặng lắng nghe đến từng hơi thở của tôi. Khi chia tay, cha nói với tôi một câu mà tôi cứ bị ám ảnh mãi: Tình thương giữa phận người với nhau sẽ là viên thuốc hiệu quả nhất để chữa lành tất cả. Và đỉnh cao sự chữa lành, là bí tích Thánh Thể đó anh!

Trước khi ra về, tôi nhìn lần cuối phòng khám, khoảng 15 nhân viên áo trắng, mỗi người mỗi việc. Bởi đâu họ có sức mạnh như thế? Dù tôi được biết qua một số bệnh nhân quen thuộc nói là, tất cả nhân viên ở đây không nhận một đồng xu nào hay lương bổng gì. Vậy mà năm này qua tháng khác, họ vẫn thầm lặng phục vụ trên những thân thể đau bệnh, thậm chí hôi hám nữa, mà không cần ai biết, chẳng cần ai khen. Ngoài Thánh Lễ, thực hành các bí tích và giải tội ở nhà thờ, Cha Tuyền làm công việc chữa bệnh như thế này có lẽ ngoài sức con người của cha. Nhưng tôi nghĩ đời cha sẽ ý nghĩa hơn, dù có bị gục xuống vì lây nhiễm từ nhiều căn bệnh quái ác của thời đại. Hằng ngày cha tiếp xúc với bệnh nhân như thế sẽ không tránh khỏi sự lây nhiễm và mùi vị xung quanh cơ thể người bệnh….

Khi con người thời đại đang sống trong thế giới mỗi lúc một xâu xé, ganh đua, vật chất, danh vọng, ích kỷ, tự mãn… thì nơi góc nhỏ nào đó, vẫn có những con người chỉ sống vì tình thương đồng loại, làm nhẹ đi chút nào nỗi đau của tha nhân. Theo thiển ý tôi, tôi nghĩ đó chính là cốt lõi của công việc mục vụ. Mục vụ đơn giản là như thế, là hiện diện với người đồng loại đang quằn quại hoặc đang bị chịu đựng với những vết thương xác hồn. (Nếu nói gì sai xin thứ lỗi). Có thể nhiều căn bệnh cha Tuyền và các nhân viên phục vụ cũng đành bó tay, nhưng sự hiện diện của cha giữa họ cũng là viên thuốc thần kỳ rồi. Khi con người biết bày tỏ những cử chỉ thân tình như đón nhận, chia sẻ, quan tâm lẫn nhau thì có nghĩa là người ấy muốn nói cho đối tượng mình tiếp xúc nhận thấy giá trị bản thân: You are really beautiful, actually!

Cầm sổ khám bệnh rất nghèo nàn, thô sơ và mỏng manh trên tay, tôi như muốn rơi nước mắt. Tôi sẽ mang về bên kia làm kỷ niệm. Tôi nhìn phía sau bìa thấy hàng chữ mà cha đã trích dẫn câu của Mẹ Têrêsa Calcutta: “Tôi không làm vì tiền bạc. Tôi làm vì tôi nhìn thấy khuôn mặt của Chúa Giêsu đau khổ nơi anh chị em tôi.

Tôi học được nhiều điều từ khi tôi bước lên đền thánh Martinô, nơi mà tôi từng nghe thánh Martinô đã làm nhiều phép lạ. Trước kia, tôi chỉ nghĩ đến việc chạy chữa cho hết căn bệnh thể xác đau đớn của tôi, nhưng bây giờ, tôi còn được chữa thêm nhiều căn bệnh khác nữa.

Tạ ơn Chúa và tạ ơn ông thánh da đen (cha Tuyền hay nói như thế), tôi sẽ không bao giờ ngã lòng nữa.

Rời khỏi phòng khám, tôi đi một khoảng, rồi ngoái cổ nhìn lại lần nữa. Phòng khám chẳng giống như phòng khám chút nào cả. Một góc nhỏ như bị lãng quên. Một góc nhỏ như bị khuất tầm nhìn mọi người. Nhưng mà là góc nhỏ dừng chân cho những mỏi mệt riêng tư…

Tôi đi một đoạn thì lúc này, mới thấy rõ nghĩa trang của các linh mục, các thầy nơi tu viện đền thánh Martinô Đa Minh mà gần 1 tháng rồi, tôi đi qua mà chẳng lưu ý. Tôi đứng lại, im lặng nhìn các ngôi mộ được xây đơn sơ gần mặt đất, có những tấm bia được trang điểm phía trước những cành hoa còn tươi thắm, nhưng có một số bia mộ với những cành hoa nhân tạo cứ nở mãi, và… có vài bia mộ với những bông hoa đã rũ héo cách thê thảm từ bao giờ…

Melbourne, Summer 04.09.2011

PETER KIM



LE SINH NHAT GIOAN TAY GIA

Publié le 23/06/2012 à 08:44 par tinvuichualanh Tags : sinh nhat Gioan
LE SINH NHAT GIOAN TAY GIA

LỄ SINH NHẬT THÁNH GIOAN BAOTIXITA (24.06)

Người Việt Nam vẫn tin vào định mệnh. Định mệnh là ý trời đã xếp đặt cho mỗi người mỗi hoàn cảnh. Vì thế, người ta tin rằng: con người sinh ra đều có số, có mệnh. Có người từ khi sinh ra cho đến lúc trưởng thành đều nhàn hạ, mọi việc đều êm xuôi, gọi là số hưởng. Có người lại làm ăn thất bát và lắm hoạn nạn, chua cay gọi là số “con rệp”. Với quan niệm này, dường như định mệnh đã an bài mọi sự, thế nên:

“Con quan thì lại làm quan

Con sãi ở Chùa lại quét lá đa”.

Vì tin vào số mệnh đôi khi người ta cũng buông trôi theo số mệnh an bài. “Nằm chờ sung rụng” và thiếu trách nhiệm với cuộc sống của mình như những em thi rớt phổ thông vẫn tự an ủi mình “học tài thi phận”.

Theo giáo lý kytô giáo dạy rằng: mỗi người sinh ra là do ý muốn đầy yêu thương của Thiên Chúa. Chính Thiên Chúa an bài cho con ngừơi sinh ra trong cuộc đời và đặt định cho con người một sứ mạng để hoàn thành mà ta thường gọi là “ơn gọi”. Ngài không áp đặt con người theo một phận số đã định nhưng để cho con người hoàn thành sứ mạng trong tự do và đầy đủ trách nhiệm.

Hôm nay ngày sinh nhật thánh Joan Baotixita, vị tiền hô của Đấng cứu tinh nhân loại. Có thể nói sứ mạng và cuộc đời của Ngài là nét tiêu biểu cho cuộc đời của mỗi người chúng ta. Thánh Gioan Baotinxita được sinh ra là do sự can thiệp đầy yêu thương của Thiên Chúa. Bà Elizabet đã mang thai trong lúc tuổi già. Ông Giacaria vì muốn một dấu lạ để ông tin vào chuyện đó nên sứ thần đã để ông bị câm cho tới khi Gioan Baotinxita chào đời. Ơn gọi làm người của thánh nhân là trở thành ngôn sứ đi trứơc để mở đường cho Đấng cứu tinh. Điều đáng nói là về phần thánh nhân, một khi đã khôn lớn và nhận ra sứ mạng mà Thiên Chúa trao phó, ngài đã sống trọn vẹn cho sứ mạng đó, dù rằng phải trải qua tù đầy và cái chết đẫm máu.

Ngay khi nhận biết sứ mạng của mình là người dọn đường cho Đấng Cứu Thế, Gioan Baotinxita đã rút lui vào trong hoang địa, sống khắc khổ, xa lánh mọi mời mọc, níu kéo của trần gian để sống trọn vẹn cho Thiên Chúa. Ông dọn đường cho Đấng cứu thế, bằng việc mời gọi mọi người sám hối ăn năn vì thời gian đã hết, Nước Thiên Chúa đã gần. Khi xong phận vụ của mình là kẻ dọn đường để “Người phải lớn lên còn tôi phải nhỏ đi”, Gioan Baotinxita đã rút lui vào trong bóng tối. Cuối đời, Gioan Baotinxita cũng lãnh nhận phúc tử đạo như bao phận số đã định cho cuộc đời của các tiên tri.

Mỗi người chúng ta sinh ra trong cuộc đời cũng có một sứ mạng để hoàn thành theo ý định của Thiên Chúa. Cách chung, sứ mạng đó nằm trong ơn gọi làm người của mình. Con người là hình ảnh Thiên Chúa, có khả năng hiểu biết và yêu mến Thiên Chúa. Con người phải sống theo lương tâm ngay thẳng để sống đúng phẩm giá làm người và hoàn thiện mình mỗi ngày nên tốt hơn. Ngoài ra, Thiên Chúa cũng để cho mỗi người một hoàn cảnh, một địa vị, một khả năng như phương thế để con người sống đúng ơn gọi làm người của mình. Như vậy, giá trị của đời người không hệ tại ở địa vị, hoàn cảnh, hay khả năng mà hệ tại ở việc con người biết nỗ lực hoàn thiện cuộc đời mình cho xứng với phẩm giá làm người.

Chính điều đó đã giúp cho thế giới hôm nay vẫn còn đó những con người biết qúy trọng nhân cách, qúy trọng tình người hơn là những danh lợi thú trần gian. Dù rằng, sống giữa một trào lưu hưởng thụ, nhiều người đã can đảm từ khước những đam mê thấp hèn để sống cao thượng theo phẩm giá làm người. Dù rằng, sống giữa một xã hội đầy ích kỷ, luôn đề cao cá nhân, nhiều người vẫn âm thầm lặng lẽ sống hết mình phục vụ tha nhân.

Vâng thế giới hôm nay vẫn còn đẹp, vì vẫn còn đó những tấm lòng biết sống cho tha nhân, biết vì lợi ích của tha nhân mà quên đi những niềm vui bất chính. Thế giới hôm nay vẫn còn đẹp, vì vẫn còn đó những con người không vì tiền mà bán rẻ lương tâm, không vì quyền mà sống luồn cúi, thấp hèn, không vì những ham muốn xác thịt mà bôi nhọ thanh danh. Thế giới hôm nay, vẫn còn đẹp, vì vẫn còn đó những con người biết hoàn thiện mình theo chân thiện mỹ mà Thiên Chúa đã an bài.

Đó cũng chính là sứ mạng tối hậu và khẩn cấp mà Chúa đang chờ đợi chúng ta hoàn thành trong thời đại hôm nay. Là người kytô hữu, chúng ta không thể sống thiếu trách nhiệm về cuộc sống của mình và của tha nhân. Chúng ta không thể vì những danh lợi thú trần gian để đánh mất phẩm giá và lương tri của một con người. Chúng ta càng không thể để cho những khuynh hướng xấu làm mất đi vẻ đẹp của phẩm giá con người “giống hình ảnh Thiên Chúa” nơi chúng ta. Đồng thời chúng ta cũng phải là những chứng nhân về chân thiện mỹ, về nét đẹp cao qúy của con người, và nhất là về ơn gọi của người kytô hữu là phải quy hướng về Thiên Chúa, sống cho Thiên Chúa và vì Thiên Chúa. Chúng ta phải hô to cho cả thế giới này thấy rằng: ngoài đời sống vật chất con người còn có sự sống thần linh, sự sống tương giao với Thiên Chúa. Con người phải tôn thờ và sống theo lề luật mà Thiên Chúa đã an bài. Sống theo ý định của Thiên Chúa, con người mới tìm được hạnh phúc và an bình đích thực trong cuộc sống hôm nay và đạt được cứu cánh hạnh phúc đời sau.Amen

Lm Jos Tạ Duy Tuyền

GIEO LOI YEU THUONG

Publié le 16/06/2012 à 09:48 par tinvuichualanh Tags : gieo loi yeu thuong
GIEO LOI YEU THUONG

 

Gieo lời yêu thương


Malcolm Dolkoff là một cậu bé nhút nhát, dễ bị tổn thương. Cậu có rất ít bạn và luôn phải lủi thủi một mình.


Một lần, cô giáo đọc cho cả lớp một đoạn truyện ngắn. Loài vật là bạn thân của con người, sau đó phân công mỗi học sinh tự viết đoạn kết cho câu chuyện. Dolkoff thích lắm, ngay chiều hôm ấy cậu đã hoàn thành bài viết của mình. Nhưng mãi cậu mới có đủ tự tin đem nộp truyện của mình cho cô giáo vào buổi học tuần sau.


Những gì cậu viết cũng như điểm số mà cô giáo đã cho không hề quan trọng. Đối với cậu, điều quan trọng nhất mà cũng là điều cậu nhớ nhất lại chính là bốn chữ cô giáo đã phê: “Em viết hay lắm!” Chỉ bốn chữ mà cũng đủ thay đổi toàn bộ cuộc đời cậu bé. Trước khi nhận được bốn chữ đó, cậu chưa bao giờ có khái niệm về bản thân hay những điều mình đã làm. Còn sau buổi học hôm ấy, cậu đã chạy thật nhanh về nhà, ngồi ngay vào bàn  và bắt đầu viết một câu chuyện ngắn, một câu chuyện về tất cả những điều cậu đã từng mơ tới và không bao giờ dám nghĩ mình có thể biến những giấc mơ đó thành hiện thực.


Cậu viết ngày càng nhiều hơn và cứ được một chuyện cậu lại mang ngay tới cho cô giáo của mình nhận xét.


Nhiều năm trôi qua, Malcolm Dalkoff đã trở thành một nhà văn nổi tiếng thay cho cậu bé tự ti ngày nào. Cậu trở về thăm trường cũ và thăm lại cô giáo ngày xưa của mình. Điều cậu phải cảm ơn cô không phải vì cô đã trở thành một người bạn của cậu mà chính là bốn chữ đầu tiên cô đã từng phê: “Em viết hay lắm!” bởi những chữ ấy đã có thể thay đổi cả một cuộc đời.


Có những lời nói, cử chỉ tưởng như vô tình lại trở thành nguyên nhân thay đổi cho cả một đời người. Biết bao con cái rơi vào sự tự ti mặc cảm khi cha mẹ vô tình lập lại lời chê trách đối với con. Biết bao con người trở thành hung dữ khi cha mẹ luôn gieo vào tâm trí trẻ thơ những lời nói việc làm chất chứa đầy hiềm khích, bất công. Và ngược lại, biết bao con người đã bẻ gãy ổ khóa tự ti mặc cảm để can đảm vào đời, khi nhận được một sự khích lệ, một sự cảm thông từ những người thân. Biết bao con người đã hoàn thiện nhờ vào gương lành của tha nhân đã gieo vào lòng họ những lời nói, những việc làm tốt. Những lời nói, những việc làm của ta tưởng như vô tình nhưng thực ra nó vẫn âm thầm gieo vào lòng những người chung quanh ta để có thể biến đổi họ theo cách sống của chúng ta.


Cha ông ta vẫn thường nói “Lời nói chẳng mất tiền mua - Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”. Nói cho vừa lòng nhau không phải để lấy lòng nhau hay lừa dối lòng mình. Nhưng là lựa lời để nói. Nói để xây dựng con người. Nói để giúp họ thăng tiến. Đừng dùng lời nói làm đau lòng người khác, và cũng đừng dùng lời nói để kết án anh em. Một lời nói có thể thay đổi cả đời người. Hãy trao tặng cho anh em những lời nói thật chân tình và đầy ắp yêu thương. Lời nói không mất tiền mua, không phải để chúng ta phung phí bừa bãi, nhưng biết quý trọng từng lời. Lời nói thể hiện nét đẹp văn hóa nơi con người. Hãy biết chắt lọc ngôn ngữ. Hãy làm cho lời nói của ta có giá trị bằng cách biết dùng lời cho vừa lòng nhau.


Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy ra đi gieo vãi lời Chúa. Gieo trong kiên trì. Dù đêm hay ngày. Người gieo giống luôn gieo vào nhân thế hạt giống của tin mừng, hạt giống của yêu thương và hạnh phúc. Cô giáo của Malcolm Dolkoff nếu không gieo vào lòng ông lòng tin và nghị lực thì không có một nhà văn tài ba. Người ky-tô không gieo lời Chúa thì làm sao có cánh đồng lúa bát ngát bông lúa vàng là tâm hồn các tín hữu?


“Đêm  hay ngày, người ấy có ngủ hay thức, thì hạt giống này nảy mần và mọc lên, bằng cách nào thì người ấy không biết”. Sự kỳ diệu của hạt giống là vẫn âm thầm lớn lên theo quy luật tự nhiên và sẽ có một ngày nó trở thành cây cao bóng cả cho đàn chim trú ngụ. Người ky-tô hãy gieo trong kiên trì, gieo với niềm cậy trông để nhờ ơn Chúa lời ta nói, việc ta làm sẽ sinh hoa kết trái nơi môi trường chúng ta đang sống.


Xin Chúa giúp chúng ta luôn gieo vãi yêu thương trong hành trình cuộc sống của chúng ta, để mỗi bước chân chúng ta đi luôn để lại dấu ấn của yêu thương và hy vọng cho nhân thế. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

MAU NHIEM TINH YEU

Publié le 02/06/2012 à 05:34 par tinvuichualanh Tags : ba ngoi
MAU NHIEM TINH YEU

 

MẦU NHIỆM TÌNH YÊU


ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt


Mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi chính là mầu nhiệm tình yêu thương.

Từ đời đời, Chúa Cha yêu Chúa Con. Tình yêu ấy lớn lao đến nỗi Chúa Cha đã sinh ra Chúa Con giống hệt như mình. Con là hình ảnh hoàn hảo, nguyên tuyền của Cha. Con là chính Cha, nên Đức Giêsu nói: “Ai thấy Thầy là thấy Cha” (Ga 14,9). Cha có gì thì ban tất cả cho Con. Nên sau này Đức Giêsu đã nói: “Tất cả những gì của Cha đều là của Con” (Ga 16,15). Tình Cha yêu Con thật lớn lao, kỳ diệu. Tình Con đáp lại tình Cha cũng nồng nàn tha thiết không kém. Những gì Con nhận được do tình yêu của Cha thì Con dâng lại cho Cha tất cả. Đức Giêsu vì yêu mến Chúa Cha, nên đã vui lòng xuống thế làm người để cứu chuộc nhân loại. Trọn cuộc đời, Người luôn tìm thánh ý Chúa Cha để thi hành. Người luôn tâm niệm: “Lương thực của Thầy là làm theo ý Đấng sai Thầy” (Ga 4,34). Người từ bỏ hết ý riêng mình để chỉ làm theo ý Chúa Cha. Người nên một với Đức Chúa Cha trong tâm tình, trong tư tưởng, trong hành động. “Cha ở trong Con và Con ở trong Cha” (Ga 14,10). Trong giờ hấp hối, dù sợ hãi cái chết đến độ mồ hôi máu tuôn ra, nhưng Đức Giêsu vẫn luôn vâng theo ý Chúa Cha: “Lạy Cha, nếu có thể được, thì xin cho Con khỏi uống chén này. Xin đừng theo ý Con, nhưng theo ý Cha mà thôi” (Mt 26,39). Thánh Phaolô đã tóm tắt về cuộc đời Người: “Đức Giêsu Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa, mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự” (Phil 2,6-8). Tất cả thái độ vâng phục nói lên sự dâng hiến trọn vẹn cho Chúa Cha. Tình yêu nối kết Chúa Cha và Chúa Con là Chúa Thánh Thần.


Ba Ngôi là lò lửa tình yêu lúc nào cũng ngùn ngụt cháy. Ba Ngôi là nguồn mạch tình yêu không bao giờ vơi cạn. Cuộc trao đổi cho đi và nhận lãnh làm cho tình yêu của Ba Ngôi Thiên Chúa ngày càng sung mãn dồi dào. Tất cả mọi tình yêu đều bắt nguồn từ Chúa Ba Ngôi. Tất cả mọi tình yêu muốn trung thực và bền vững đều phải học theo khuôn mẫu tình yêu Chúa Ba Ngôi. Hạnh phúc là ta được tham dự vào bầu khí yêu đương của Chúa Ba Ngôi. Hạnh phúc sẽ đến khi mọi người biết yêu thương nhau trong tình yêu của Chúa Ba Ngôi.


Hôm nay, khi truyền cho ta đi rửa tội cho mọi người nhân danh Chúa Ba Ngôi, Đức Giêsu muốn ta đem tình yêu rửa sạch những oán ghét hận thù đang tàn phá thế giới. Người mong ta đem ngọn lửa tình yêu thắp sáng những góc tối tăm chiến tranh, chia rẽ. Người mong ta đem mưa tình yêu tưới gội những vùng đất khô cằn vì thiếu vắng tình thương tha thứ. Người muốn cho tình yêu lên ngôi ngự trị trong hết mọi tâm hồn.


Phần ta, những môn đệ của Chúa, mỗi khi ta làm dấu Thánh giá nhân danh Chúa Ba Ngôi, ta hãy xin Ba Ngôi Thiên Chúa in tình yêu thánh thiện của Người vào tâm hồn ta. Xin cho ta được tham dự vào tình yêu vô cùng sung mãn của Người. Xin cho ta trở nên một đốm lửa trong lò lửa yêu thương của Người. Được cháy trong lò lửa tình yêu Chúa Ba Ngôi, ta sẽ trở nên giống như Người, luôn biết cho đi, luôn biết dâng hiến, luôn mưu tìm hạnh phúc cho tha nhân.


KIỂM ĐIỂM ĐỜI SỐNG

1- Khi cầu nguyện, Đức Giêsu gọi Thiên Chúa là Cha. Bạn có cảm thấy Thiên Chúa là người Cha yêu thương và gần gũi không?

2- Bạn có mong muốn được tham dự vào luồng tình yêu của Ba Ngôi Thiên Chúa không?

3- Thiên Chúa dựng nên bạn giống hình ảnh Người. Bạn đã thực sự là hình ảnh tình yêu thương của Chúa đối với những người chung quanh chưa?

4- Sau khi đã hiểu rõ mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi, bạn sẽ có thái độ nào đối với Chúa và đối với anh em?

 

ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt

NGUOC MAT NHIN TROI

Publié le 21/05/2012 à 03:07 par tinvuichualanh Tags : thangthien
NGUOC MAT NHIN TROI

 

 

NGƯỚC MẮT NHÌN TRỜI

 

ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt

 

Con người thường có hai thái độ sống đối nghịch nhau. Một bên là những người chỉ biết có việc đạo. Sống dưới đất nhưng lòng trí để cả ở trên trời. Không tha thiết gì với những người chung quanh. Không tham gia những sinh hoạt xã hội. Khinh chê tất cả những giá trị ở đời này. Ngược lại, bên kia là những người sống như chỉ biết có việc đời. Chỉ coi trọng những giá trị vật chất. Chỉ biết có đời này. Sống là còn. Chết là hết. Cả hai thái độ đều bất cập.

 

Việc Đức Giêsu lên trời và những lời Ngài truyền dạy trước khi từ giã trần gian giúp ta có một cái nhìn đúng đắn hơn đối với trời và đối với đất.

Đức Giêsu lên trời. Điều đó dạy ta biết ngoài cõi đời này còn có một nơi chốn khác. Ngoài cuộc sống này còn có một cuộc sống khác. Ngoài những giá trị đời này còn có những giá trị khác.

Trời là nơi hạnh phúc không còn khổ đau. Trời là nơi cuộc sống vĩnh viễn không bị tiêu diệt. Trời là nơi tất cả mọi giá trị đạt đến mức tuyệt đối. Trời là nơi con người trở thành thần thánh, sống chung với thần thánh.

 

Như thế trời là niềm hy vọng của con người. Con người không còn bị trói chặt vào trần gian. Định mệnh của con người không phải chỉ là đớn đau sầu khổ. Số phận con người không phải sinh ra để rồi tàn lụi. Trời cho con người một lối thoát. Trời mở ra cho con người một chân trời hạnh phúc. Trời cho con người cơ hội triển nở đến vô biên.

Trời nâng cao địa vị con người. Có trời, con người không còn bị xếp ngang hàng với súc vật. Súc vật sinh ra để tàn lụi. Con người sinh ra để triển nở, để vượt qua số phận, để đạt tới địa vị con Thiên Chúa. Có trời, con người sẽ được nâng lên ngang hàng thần thánh.

 

Tuy nhiên, trời không phải xây dựng trong mây trong gió, nhưng được xây dựng trong cuộc sống trần gian. Trời không phải là cõi mơ mộng viển vông, nhưng đã bắt đầu ngay trong thực tế cuộc đời hiện tại.

 

- Chính vì thế mà hai thiên thần áo trắng đã bảo các môn đệ đừng đứng nhìn trời mãi làm chi, nhưng phải trở về mà lo chu toàn nhiệm vụ.

- Chính vì thế mà trước khi lên trời, Chúa căn dặn các môn đệ hãy đi làm việc cho nước Chúa. Sống và làm việc ở trần gian, đó là một nhiệm vụ phải chu toàn. Hoàn thành nhiệm vụ ở trần gian, đó là điều kiện để đạt tới hạnh phúc nước trời.

- Chính Đức Giêsu cũng đã chu toàn nhiệm vụ ở trần gian rồi mới lên trời. Nhiệm vụ đó là đi gieo Tin Mừng khắp nơi. Đi đến đâu là thi ân giáng phúc đến đấy. Đi đến đâu là gieo yêu thương đến đấy.

 

Hôm nay Chúa cũng sai các môn đệ và chúng ta đi gieo Tin Mừng khắp thế gian. Hãy đi làm mọi việc tốt đẹp cho mọi người.

 

Làm việc tốt đẹp ở trần gian đó là góp phần xây dựng nước trời. Góp phần xây dựng trần gian đó là dọn chỗ ở trên nước trời. Trần gian không phải là nơi cho ta bám víu vì không vĩnh cửu. Nhưng trần gian là cơ hội cho ta đạt tới nước trời.

 

Chính vì thế, người môn đệ của Chúa phải sống giữa trần gian, phải yêu mến trần gian, phải xây dựng trần gian. Vì trần gian là nơi Chúa sai ta đến làm việc.

 

Tuy nhiên người Kitô hữu làm việc ở trần gian mà lòng vẫn hướng lên quê trời. Yêu mến trần gian vì nước trời. Yêu mến trần gian để biến trần gian thành nước trời.

 

Lạy Chúa Giêsu, xin cho con biết nỗ lực xây dựng trần gian trong niềm mong đợi hạnh phúc nước trời. Amen.

Gợi ý chia sẻ:

1) Tin có thiên đàng. Điều này có quan trọng đối với bạn?

2) Người môn đệ của Chúa phải có thái độ nào đối với của cải vật chất?

3) Khi ngắm thứ hai mùa mừng, đọc “Ta hãy xin cho được lòng ái mộ những sự trên trời”, bạn nghĩ gì? Bạn phải sống làm sao để thực hiện lời cầu nguyện này?

ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt

 

GIEO GI GAT AY

Publié le 11/05/2012 à 09:50 par tinvuichualanh Tags : gieo gi gat ay
GIEO GI GAT AY

GIEO GÌ GẶT ẤY


Tục ngữ có câu “có gieo có gặt”, nhưng thành quả gặt hái lại tuỳ theo loại giống mà chúng ta gieo trồng. Vì “gieo gì gặt ấy”. Mình gieo yêu thương sẽ tìm được hạnh phúc an bình. Mình gieo thù hận sẽ phải đón nhận sự trả đũa oán hận, vì “gieo gió ắt gặp bão”.


Có thể nói cuộc đời là một chuỗi ngày dài gieo giống. Mỗi ngày ta gieo một vài lời nói, một vài hành động và rồi năm tháng trôi qua chúng ta sẽ có ngày gặt hái những gì chúng ta đã gieo vãi. Mặc dù là khoảng thời gian có thể là rất xa. Một năm. Hai năm. Hay có khi cả đời. Nhưng chắc chắn một điều là mùa gặt sẽ tới. Có những điều chúng ta sẽ phải gặt trước khi từ giã cõi đời, nhưng cũng có điều chúng ta phải gặt ở cõi đời sau.


Có một người đàn ông rất giầu có đã đến tuổi về hưu. Ông trao ban gia tài cho đứa con trai duy nhất, chỉ mong được sống an nhàn tuổi già bên con cháu cho đến hết cuộc đời. Thế nhưng, người con dâu lại không muốn bố chồng ở mãi trong nhà. Cô đã đề nghị chồng phải đưa bố đi ở nơi khác. Người con không muốn mất tình cảm với vợ, nên đã quyết định đưa cha vào viện dưỡng lão, nhưng lại là nơi rẻ tiền nhất theo lời căn dặn của vợ.


Một tuần sau đó, hai cha con đi bộ đến nơi mà người cha sẽ ở. Đi được một lúc bỗng nhiên người cha già bật khóc. Lương tâm người con không chịu nổi, anh nghẹn ngào nói lời xin lỗi cha. Sau một vài phút, người cha bị hắt hủi nghẹn ngào nói: “Con ơi! Cha không khóc vì con đưa cha vào đây. Cha khóc vì cách đây bốn mươi năm trước, cha cũng bước đi trên lối này với ông nội của con, và cũng đưa ông nội con vào viện dưỡng lão tồi tàn này. Cha chỉ “gieo gì gặt ấy thôi!”.


Thực vậy, “sóng trước đổ đâu, sóng sau đổ đó”. Những gì chúng ta đã và đang nhận trong cuộc đời này hoàn toàn tuỳ thuộc vào những điều chúng ta đã gieo vãi, vun trồng ngày hôm qua. Cùng một môi trường nhưng có người nhiều bạn bè, và ngược lại có người chẳng được ai chơi. Có người được yêu thương, đùm bọc. Có người chỉ nhận được sự khinh bỉ, dửng dưng xem thường. Có người được hàng xóm bao bọc “tối lửa tắt đèn có nhau”. Có người lại bị anh em loại trừ. Có người vui vì sự chơi đẹp của tha nhân. Có người dở khóc dở cười vì sự chơi xấu của tha nhân. Tất cả điều đó cho thấy, những gì chúng ta nhận được là do chính chúng ta đã gieo vãi vun trồng tuỳ theo cách sống của chúng ta.


Hôm nay, Chúa bảo chúng ta hãy đi gieo vãi yêu thương. Chúa cầu mong chúng ta sinh hoa kết trái. Chính Chúa đã gieo vào lòng chúng ta hạt giống yêu thương. Chúng ta được lớn lên trong tình yêu thương của Chúa. Chúng ta được sống trong tình yêu quan phòng của Chúa. Chúa còn tuyển chọn chúng ta nên bạn hữu của Chúa. Chúa còn làm tất cả để chúng ta được hạnh phúc. Chúa đã quên cả chính mình để chúng ta được sống. Chúa không đòi chúng ta đền đáp cho Chúa. Chúa chỉ mong chúng ta hãy theo gương Ngài mà đối xử với nhau trong yêu thương. Chúa bảo chúng ta “anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em”. Yêu như Thầy đã yêu là tiếp tục gieo vãi hạt giống yêu thương của Chúa cho muôn người. Hãy đem yêu thương vào nơi oán thù. Hãy trồng cây yêu thương vào trong thế gian để thế gian được hái những trái ngọt của hạnh phúc, của tình người.


Nhưng có mấy ai đã thực sự sống yêu thương mà không toan tính, hay pha chút ích kỷ, nhỏ nhoen? Có mấy ai đã yêu tha nhân như chính mình để rồi có thể chia sẻ buồn đau với tha nhân? Có mấy ai đã vì bạn hữu mà quên mình? Có lẽ có, nhưng chắc chắn có rất ít!


Nhìn lại những gì đang diễn ra nơi gia đình, nơi xứ đạo và trên thế giới, dường như những nghĩa cử yêu thương đang thiếu dần, mà thay vào đó là sự ích kỷ, là độc đoán, là lỗi bác ái yêu thương tràn lan. Có mấy ai đã tự vấn lương tâm để thấy rằng mình làm hại anh em thì nhiều mà làm điều tốt thì ít? Có mấy ai dám tự trách mình vì những lời mình nói, vì những việc mình làm đã mang lại khổ đau cho anh em? Có mấy ai đã dám nói lời xin lỗi với gia đình, với cộng đoàn vì sự tắc trắc của mình mà làm cho gia đình xào xáo, bất đồng ý kiến, đố kỵ và ghen tương? Có mấy ai đã thực sự dấn thân để xây dựng hoà bình khởi đi từ những nghĩa cử yêu thương và tôn trọng tha nhân?


Nhân loại hôm nay rất biết ơn những con người biết xây dựng hoà bình từ yêu thương. Năm 1963, tại Washington, khoảng 200.000 người đã lắng nghe Martin Luther King, vị mục sư da đen, người đoạt giải Nobel hoà bình nói chuyện. Ông nói rằng: “Tôi ước mơ một ngày kia, trên những cánh đồng miền Georgia, con cháu của những người nô lệ và của những chủ nô sẽ ngồi chung với nhau trong một bàn tiệc huynh đệ. Tôi ước mơ một ngày kia, 4 người con của tôi về sống trong một nước mà chúng không còn bị xét xử vì màu da nữa, nhưng vì công lao  .  . . “


Ước mơ của ông cũng là ước mơ của hàng triệu con người trên thế giới. Nhưng khao khát hoà bình thì nhiều, còn gieo vãi niềm an bình hạnh phúc thì chẳng có mấy ai! Người ta nặng lời kết án nhau thì nhiều mà nói lời xin lỗi thì còn quá ít. Người ta nói xấu thì nhiều mà nói tốt cho nhau vẫn còn khiêm tốn. Thế nên, thế giới vẫn còn đó sự nghi kỵ, hiểu lầm và thù oán. Thể giới vẫn phải đón nhận đoạ đầy khổ đau bởi sự dữ do chính con người đã gieo vào trần gian.


Xin Chúa giúp chúng ta luôn học bài học yêu thương của Chúa để đem ra thực hành trong cuộc sống thường ngày, ngõ hầu góp phần kiến tạo niềm an vui và hạnh phúc cho trần gian. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

SINH NHIEU HOA TRAI

Publié le 05/05/2012 à 05:03 par tinvuichualanh Tags : sinh nhieu hoa trai
SINH NHIEU HOA TRAI

 

SINH NHIỀU HOA TRÁI


ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt

 

Ai trồng cây cũng mong được ăn quả. Muốn có quả, cũng phải lắm công phu. Không phải cứ xanh tốt lớn mạnh là có quả. Có những ruộng lúa xanh tốt, nhưng chỉ tốt lá, nên chỉ cho những bông lúa lép. Có những cây xum xuê cành lá, nhưng đến mùa chẳng thấy quả nào. Xanh tốt như thế không phải là thành công, nhưng là thất bại. Cành lá chỉ là phụ, hoa quả mới là chính. Được điều phụ mất điều chính, đó là thất bại. Đức Giêsu quan sát cây nho và thấy rằng một cây nho muốn có nhiều hoa quả cần phải có hai điều kiện sau đây:

Điều kiện thứ nhất: Cành phải liên kết với cây. Cành không liên kết với cây, không thể sinh hoa kết quả. Cành không liên kết với cây khi dòng nhựa nuôi dưỡng thân cây bị tắc nghẽn không luân lưu sang cành. Có những con sâu con bọ đục khoét làm cho cành cây bị thương tổn, không còn tiếp nhận được nguồn nhựa sống của thân cây truyền sang. Chỉ khi cành kết hiệp chặt chẽ với cây, dòng nhựa từ cây mới truyền sang cành, cho cành trổ sinh hoa trái.

Điều kiện thứ hai:Cành lá phải được cắt tỉa. Ai đã trồng nho thì biết: Nếu cứ để cành lá phát triển tự do, cây sẽ xanh tươi coi rất đẹp mắt nhưng không có hoa trái. Muốn cây có quả, phải tỉa bớt cành lá. Việc cắt tỉa làm cho dòng nhựa không bị phân tán, nhưng tập trung vào những cành chính, dồn vào cho hoa sung sức, cho quả đầy đặn.

 

Đức Giêsu muốn dùng hình ảnh cây nho để nói về đời sống đạo của ta. Đời sống của ta được sánh ví như đời sống của cây nho.

 

Cũng như người trồng nho muốn cho vườn nho của mình không bị tàn lụi, nhưng phát triển, sinh hoa kết quả, Đức Chúa Cha đã tạo dựng nên con người không phải để con người tàn lụi đi, nhưng để con người phát triển, sinh hoa kết quả và tồn tại.

 

Để được phát triển, con người cũng cần những điều kiện.

Điều kiện thứ nhất: Phải kết hiệp mật thiết với Đức Giêsu. Như cành nho phải liên kết với thân nho mới sinh hoa kết quả, ta phải liên kết mật thiết với Đức Giêsu. Người là nguồn cội sự sống của ta. Tách lìa Người, ta không thể sống, càng không thể phát triển được. Người là dòng sông ân sủng. Khi ta kết hiệp với Người, ân sủng tuôn đổ vào linh hồn, làm cho ta được sống và sống sung mãn. Ân sủng thấm nhập nội tâm, uốn nắn tình cảm, củng cố ý chí, sinh ra những hoa trái thiêng liêng trong tư tưởng, lời nói, việc làm. Sự kết hiệp mật thiết với Chúa làm cho ta sống sự sống của Người, nói lời nói của Người, hành động theo gương của Người, phán đoán theo chuẩn mực của Người, nhìn con người và sự việc bằng cặp mắt của Người, yêu thương bằng trái tim của Người. Khi sự kết hiệp đã đến mức hoàn hảo, chính Người hành động qua ta và vì thế, những hoa trái sẽ vô cùng phong phú.

Điều kiện thứ hai:Phải chịu cắt tỉa. Cành nho muốn sai trái phải chịu tỉa bớt những cành lá rườm ra. Cũng thế, linh hồn phải để Chúa cắt tỉa nhưng gì dư thừa cản trở ơn thánh sinh hoa kết quả. Phải cắt tỉa những ý muốn riêng tư để chuyên tâm tìm thánh ý Thiên Chúa. Phải cắt tỉa những hình thức bề ngoài để chìm vào nội tâm sâu lắng. Phải cắt tỉa những phô trương quyền lực để mặc lấy tâm tình đơn sơ khiêm nhuờng. Chúa cắt tỉa ta bằng những thất bại ta gặp phải. Chúa huấn luyện ta bằng những lời phê bình chỉ trích của những người chung quanh. Chúa mãi dũa ta bằng những nghi kỵ hiểu lầm của người khác. Chúa đào tạo ta trong những phản bội của người thân tín. Việc cắt tỉa làm cho ta đau đớn, nhưng đem lại những lợi ích vô cùng phong phú.

 

Chính Đức Giêsu đã làm gương cho ta khi Người sống kết hiệp mật thiết với Đức Chúa Cha. Sự kết hiệp ấy được diễn tả qua việc Người chuyên tâm cầu nguyện và luôn luôn làm theo ý Chúa Cha. Người đã để cho Chúa Cha cắt tỉa khi Người từ bỏ ý riêng, nhận uống chén đắng, nhận vác thập giá, nhận lấy cái chết tủi nhục. Chính vì thế, Người đã sinh hoa trái dồi dào nuôi sống tất cả chúng ta. Chính vì thế, Người đã trở nên gốc nho sung mãn sự sống để chuyển thông cho chúng ta.

 

Lạy Đức Giêsu là Cây Nho Thật, xin cho con biết kết hiệp mật thiết với Chúa. Xin hãy cắt tỉa những gì vô ích trong con để con sinh nhiều hoa trái thiêng liêng như Chúa mong ước. Amen.

KIỂM ĐIỂM ĐỜI SỐNG

1. Còn những gì trong bạn ngăn cản bạn kết hiệp với Chúa?

2. Trong bạn còn những gì phải cắt tỉa?

3. Bạn có sẵn sàng để Chúa cắt tỉa không

4. Những thất bại, những đau khổ bạn gặp phải có ích gì cho bạn không?

ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt

MUC TU NHAN LANH

Publié le 28/04/2012 à 05:13 par tinvuichualanh Tags : muc tu nhan lanh
MUC TU NHAN LANH

 

MỤC TỬ NHÂN LÀNH


ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt

 

Dân Do Thái là dân du mục. Cuộc đời họ gắn liền với đoàn vật và những đồng cỏ. Nên khi Đức Giêsu đưa ra hình ảnh người mục tử và đoàn chiên, người Do Thái hiểu ngay tức khắc. Đức Giêsu đã dùng hình ảnh quen thuộc ấy để nói lên mối liên hệ của ta với Người và của Người với ta. Người là Mục tử nhân lành. Ta là đoàn chiên của Người. Người lãnh đạo đoàn chiên không phải bằng uy quyền áp chế, bằng kỷ luật khắc nghiệt, nhưng bằng tình yêu tha thiết. Tình yêu của Người được biểu lộ qua ba khía cạnh: hiểu biết, quan tâm chăm sóc và hy sinh cho đoàn chiên.

 

Tình yêu của Đức Giêsu là tình yêu hiểu biết. Sự hiểu biết này không phát xuất từ lý trí, do học hỏi, nhưng phát xuất từ trái tim, do tình yêu. Khi yêu, trái tim trở nên vô cùng nhậy bén đến độ hiểu được hết những âm thanh của tâm hồn và tai người thường không nghe thấy, nhìn thấy hết những gì ẩn kín trong tâm hồn mà mắt thường không nhìn thấy, cảm nhận được hết những chiều sâu thăm thẳm của tâm hồn mà không một nhà tâm lý học nào có thể cảm được. Khi Đức Giêsu nói: “Ta biết chiên Ta” có nghĩa là Người hiểu biết từng người trong chúng ta. Người không chỉ hiểu rõ hoàn cảnh sinh sống của chúng ta, mà còn thấu rõ tâm tư tình cảm của ta. Người biết những gánh nặng mà ta đang phải gánh. Người thông cảm với những đau đớn mà ta đang phải chịu. Người đau những nỗi đau trong tâm hồn ta. Người khổ những nỗi khổ đang dày vò ta. Người nhức nhối trong vết thương của tâm hồn ta.

 

Tình yêu của Đức Giêsu là tình yêu quan tâm chăm sóc. Sự hiểu biết sâu xa đến từ sự quan tâm chăm sóc. Sự quan tâm chăm sóc cũng phát xuất từ tình yêu. Có yêu mới quan tâm. Có quan tâm mới hiểu biết nhu cầu. Có hiểu biết nhu cầu mới biết đường chăm sóc. Đức Giêsu yêu thương ta nên Người quan tâm đến ta. Người biết rõ những nhu cầu của ta. Người chăm sóc ta. Có những tình yêu muốn chiếm hữu. Đó là thứ tình yêu ích kỷ. Có những chăm sóc khiến ta trở nên ấu trĩ, yếu ớt, không lớn lên được. Đó là thứ chăm sóc độc đoán ràng buộc. Đức Giêsu chăm sóc không phải để ràng buộc ta nhưng để giúp ta sống trong tự do. Người chăm sóc ta không phải để ta trở nên ấu trĩ, nhưng là để giúp ta trưởng thành. Người chăm sóc ta không phải để ta trở nên yếu ớt nhút nhát, nhưng là để giúp ta mạnh mẽ, tự tin. Vì thế, Nguơì cung cấp cho ta những lương thực lành mạnh. Người đưa ta đến những đồng cỏ non, đến những giòng suối trong. Lương thực Người mang đến, đó là Lời Chúa, là Mình Máu Thánh Chúa, là Thánh ý Chúa Cha. Những lương thực ấy sẽ cho ta được sống và sống dồi dào.

 

Tình yêu của Đức Giêsu là tình yêu hy sinh. Đây chính là dấu chỉ chắc chắn nhất của một tình yêu. Càng yêu mến nhiều càng sẵn sàng hy sinh nhiều. Yêu đến sẵn sàng hy sinh mạng sống là một tình yêu cao cả không có gì sánh được. Đức Giêsu đã xác nhận điều ấy khi Người nói: “Không có tình yêu nào lớn lao hơn tình yêu của người dám hy sinh mạng sống mình cho bạn hữu” (Ga 15,13). Chính Người đã thực hiện điều ấy. Người là Mục tử nhân lành sẵn sàng liều mạng, một mình chống lại sói dữ để bảo vệ đoàn chiên. Người đã tự hiến mạng sống vì ta. Người đã chấp nhận chết đi để ta được sống.

 

Hạnh phúc cho ta được là đoàn chiên của Người. Ta được an ủi vì Người hiểu ta. Ta an tâm vì Người hằng quan tâm chăm sóc ta. Ta sung sướng vì Người yêu thương đến nỗi chết vì ta.

Người muốn ta chia sẻ hạnh phúc ấy cho mọi người. Người muốn ta lớn mạnh để đến lượt ta, chính ta trở thành mục tử nhân lành theo gương Người. Cha mẹ là mục tử của con cái. Thày cô giáo là mục tử của học sinh. Giám đốc là mục tử của công nhân. Y bác sĩ là mục tử của bệnh nhân. Anh chị lớn là mục tử của các em nhỏ.

 

Nhưng đặc biệt hơn hết, Người muốn có những người tiếp tục công việc của Người, chăm sóc đời sống tâm linh nhân loại. Chính vì thế, Giáo Hội dành ngày hôm nay để cầu nguyện cho ơn kêu gọi làm linh mục. Nhìn tình hình chung trên toàn thế giới, và riêng trong Giáo phận, ta thấy còn thiếu rất nhiều linh mục. Giáo dân cần linh mục như bệnh nhân cần bác sĩ. Giáo dân cần linh mục như học sinh cần thầy cô giáo. Giáo dân cần linh mục như một người bạn sẵn sàng cảm thông, chia sẻ vui buồn trong đời sống và như một người bạn đồng hành giúp đỡ trong cuộc hành trình tiến về đời sau.

 

Hãy cầu nguyện cho có nhiều thanh niên sẵn sàng hiến thân làm linh mục. Hãy khuyến khích con cháu dâng mình cho Chúa, làm linh mục để phục vụ anh em. Nhất là hãy cầu nguyện cho các linh mục được trở nên những mục tử như Đức Giêsu, vị Mục Tử nhân lành, biết yêu thương phục vụ đoàn chiên, hiểu biết tâm tư tình cảm của từng người, quan tâm chăm sóc từng con chiên và sẵn sàng hy sinh bản thân vì lợi ích của đoàn chiên.

 

Lạy Đức Giêsu, Mục Tử nhân lành, xin hãy ban cho chúng con nhiều mục tử tốt lành theo gương Chúa. Xin biến chúng con thành những mục tử tốt lành trong gia đình, trong khu phố, trong xã hội. Amen.

 

 

KIỂM ĐIỂM ĐỜI SỐNG

1- Đức Giêsu hướng dẫn đoàn chiên bằng cách nào? Bằng quyền lực hay bằng tình yêu thương?

2- Hãy kể ra những đặc tính của tình yêu của Đức Kitô.

3- Bạn có cảm thấy trách nhiệm là mục tử của mình không? Bạn đã đối xử với đoàn chiên của mình thế nào?

4- Bạn nghĩ gì về đời sống tu trì? Bạn có cầu nguyện cho cha Xứ của bạn không?

ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt

 

MOT BI QUYET HANH PHUC

Publié le 21/04/2012 à 10:16 par tinvuichualanh Tags : bi quyet hanh phuc
MOT BI QUYET HANH PHUC

MỘT BÍ QUYẾT HẠNH PHÚC


Ông ‘nổi tiếng’ là học rất dốt.  Thi đâu trượt đấy trong nhiều năm trời.  Thế nhưng cuộc đời của ông lại tỏa sáng trên toàn thế giới vì ông đã chạm vào tâm hồn nhiều thế hệ.  Tầm vóc vĩ đại của một người đơn sơ như ông đã đạt đến đỉnh cao khi ông được chọn làm gương mẫu đời sống cho những nhà lãnh đạo tinh thần của Hội Thánh trong vai trò ‘cha chánh xứ’.  Trong những bút tích còn lưu giữ của ông, người ta tìm thấy nhiều điều khôn ngoan dẫn đến hạnh phúc.  Xin được trích lại nơi đây một ‘bí quyết để hạnh phúc’.  Ông viết: “Con người có một điều tuyệt đẹp, đó là khả năng cầu nguyện và yêu thương.  Bạn cầu nguyện, bạn yêu thương, đây chính là hạnh phúc của con người trên trái đất này…. Cầu nguyện là nếm hưởng trước Thiên Đàng.” (Gioan-Maria Vianney)


Cầu nguyện là một bí quyết để hạnh phúc.  Ai đã có kinh nghiệm trong đời sống cầu nguyện sẽ hiểu rõ điều này.  Muốn sử dụng hiệu quả một bí quyết thì phải có phương pháp đúng đắn, khoa học.  Phương pháp càng tốt thì càng đạt hiệu quả nhiều.  Cầu nguyện càng tích cực thì hạnh phúc càng kết trái đơm bông dồi dào.

***********************************


Họ là hai người thuộc hai lối sống, hai hoàn cảnh, hai môi trường nghề nghiệp, hai quan niệm khác nhau, nhưng cả hai đều có chung một mục đích trong đời: đi tìm hạnh phúc.  May thay, cả hai đều biết đến và thực hành ‘bí quyết để hạnh phúc’ trên, nhưng xem ra mức độ hạnh phúc họ đạt được khá khác biệt.


Khoảng 5 giờ chiều mỗi ngày, Cần thu xếp cửa hàng tạp hóa.  Công việc đôi lúc cũng dồn dập đến mệt lả nhưng nói chung làm chủ tiệm thì vẫn chủ động hơn về giờ giấc. T iệm của mình, mình muốn đóng cửa lúc nào tùy mình.  Sau cơm tối, Cần bật tivi lên xem thời sự, nghe ca nhạc hoặc coi một cuốn phim nào đó giải trí.  Thói quen cầu nguyện trước khi ngủ là món quà quý giá mẹ Cần đã để lại cho con.  Quý giá vì nó hỗ trợ tinh thần cho Cần những lúc căng thẳng giữa dòng đời nổi trôi phức tạp này.  Ngồi ngay ngắn, Cần bắt đầu cầu nguyện: “Chúa ơi, hôm nay con mệt quá.  Dạo này kinh tế khủng hoảng, làm ăn khó có đồng lời như hồi trước.  Không biết bao giờ mới đủ tiền xây căn nhà đàng hoàng mà lấy vợ đây?  Xin giúp cho con có thêm khách hàng Chúa nhé.  Xin Chúa cũng chữa cho con cái bệnh nhức đầu, chắc tại con suy nghĩ nhiều quá nên bị stress.  À, xin Chúa soi sáng cho bà chủ tiệm bên cạnh nhận ra lỗi của bà ta sáng nay.  Con không cần lời xin lỗi nhưng…. Con biết Chúa dạy con phải yêu thương cả kẻ thù nữa nhưng bà ta quả là rất khó chịu.  Ngày nào cũng gặp một người như thế thật là dễ mất bình an.…”


Nhờ ít phút cầu nguyện mỗi đêm như thế mà Cần cảm thấy bớt ức chế. Í t ra cũng được giải tỏa phần nào về tâm lý khi có Chúa kiên nhẫn lắng nghe.  Dẫu vậy, phương pháp cầu nguyện này không có khả năng tạo được sự bình an vững chắc trong lòng Cần giữa biển đời.  Con thuyền tâm hồn dễ chòng chành, chao đảo, quay quắt khi sóng gió nổi lên.


Hân rời quê lên thành phố mưu sinh.  Dưới quê việc làm khan hiếm, gia đình chỉ có miếng đất nhỏ nên làm chẳng đủ ăn.  Cha mẹ Hân cũng đã lớn tuổi, lại còn mấy đứa em nhỏ đang học trường làng.  Tụi nó đều muốn nghỉ học nhưng Hân cương quyết không cho.  Hân muốn các em sau này có tương lai sáng sủa hơn mình.  Lên thành phố, Hân tìm hỏi bạn bè và được nhận vào một nhà hàng lớn.  Công việc chính của Hân là rửa chén, lau chùi nhà vệ sinh và làm các việc vặt khác nếu chủ cần đến.  Có những lúc đông khách, Hân làm việc quên cả ăn uống, đến gần nửa đêm mới trở về căn nhà trọ cách đó nửa tiếng đi bộ.  Về đến nhà, tắm rửa một chút thì mệt lắm rồi. Không biết là hên hay xui, Hân không có tivi mà chỉ có cái radio nhỏ nghe tin tức nên không ‘phải’ thức khuya để… luyện phim chưởng.  Trước lúc đi ngủ, Hân có thói quen ngồi nhắm mắt cầu nguyện.  Thỉnh thoảng có ngày mệt mỏi quá thì nằm nói chuyện với Chúa và ngủ lúc nào không biết.  Từ kinh nghiệm của gia đình cũng như bản thân, mặc dù có những cảm thấy khô khan hoặc làm biếng, cầu nguyện đối với Hân là việc quan trọng phải làm mỗi ngày.  Hân thường thủ thỉ với Chúa như thế này: “Cha ơi, một ngày lại đang dần khép lại.  Cảm ơn Cha đã giúp con giữ giờ tâm sự này với Cha để con được bình an.  Cảm ơn Cha vẫn duy trì sự sống và đức tin cho con.  Cảm ơn Cha soi sáng cho con nhận ra sự hiện diện của Cha trong các biến cố ngày hôm nay.  Ui, nếu mà không có Cha giúp con nhanh tay chụp lại cái đĩa thì tiền lương của con lại bị trừ mất một ít!  Cảm ơn Cha giúp con kiên nhẫn với chị nấu bếp khi chị ấy nổi nóng la con.  Cảm ơn Cha cho con biết làm chứng cho Cha qua nụ cười của con.  Có mấy người nói rằng con tuy không đẹp nhưng con có duyên nhờ nụ cười.  Hì hì hì…. Cha cũng khéo giúp con qua mấy lời khen ấy quá nhỉ!  À, Cha ơi, bệnh chị họ của con vẫn chưa thuyên giảm.  Con thấy lòng mình lo lắng nhiều.  Con xin Cha giúp con trông cậy và phó thác nơi Cha nhiều hơn.  Mong sao việc cầu nguyện của con không phải để đòi Cha phải thay đổi theo ý con nhưng để con được biến đổi theo tầm nhìn sâu thẳm và toàn diện của Cha vì cuối cùng chỉ có Cha là người thương chúng con nhất và hiểu rõ chúng con cần ơn gì nhất.  Con xin dâng chứng đau lưng kinh niên của con như một hy sinh nhỏ bé để hiệp thông với người bạn thân đang gặp khủng hoảng.  Và nếu hợp ý Cha, trong những ơn mà Cha ban cho con hôm nay, con nguyện tặng những ơn cần thiết cho người ấy.  Cha, con xin lỗi vì hôm nay có mấy lần con xét đoán người khác trong tư tưởng.  Con thấy mình còn nông cạn, hẹp hòi quá!  À, thế này, xin Cha tiếp tục nhắc con biết sống cầu nguyện thêm trong ngày, đặc biệt là lúc con làm việc, để con gặp gỡ Cha nhiều hơn nữa.  Như thế con sẽ bình an hơn Cha nhỉ!  Bây giờ con đi ngủ đây!  Úi, suýt nữa con quên cầu nguyện theo lời mẹ dạy: Cho những ai không biết tầm quan trọng của cầu nguyện, con xin cầu nguyện thay cho họ.  Cho những ai không biết tạ ơn Cha, con xin tạ ơn thay cho họ.  Cho bản thân con, xin Cha giúp con đừng bao giờ dại dột bỏ cầu nguyện.  Con xin phó thác hết mọi sự cho Cha.  Cảm ơn Cha vẫn luôn yêu con. Con cũng yêu Cha!” Rồi, khò khò khò ò ò ò …


Nhờ thái độ và cách cầu nguyện thực tế, tích cực này mà Hân vững tâm, lạc quan trong cuộc sống.


****************************


Còn nhiều câu chuyện về cầu nguyện hữu ích khác mà ta có thể kể cho nhau nghe.  Vì thời gian có hạn nên xin được khép lại bài này nơi Thầy Giêsu, đỉnh cao và trung tâm của cầu nguyện.

****************************


Trước khi quyết định một việc gì, Thầy đến gặp Cha.  Điều này chứng tỏ cầu nguyện có thể giúp định hướng và soi sáng cho ta.  Bắt đầu một ngày mới, Thầy đến gặp Cha.  Như thế có nghĩa là cầu nguyện giúp ta khởi sự ngày mới trong Thần Khí Thiên Chúa.  Ngày sống bận rộn trăm công ngàn việc của Thầy được đặt hoàn toàn trong sự hiệp thông với Thánh Ý của Cha.  Điều này chứng minh rằng cầu nguyện giúp ta dễ nhận biết và sống đúng hơn thánh ý Thiên Chúa.  Sau một ngày vất vả, Thầy lại dành một không gian và thời gian riêng tư thân mật để gặp Cha.  Như thế cầu nguyện cho ta sự nghỉ ngơi bổ dưỡng an lành.  Những lúc đối diện với cám dỗ, khó khăn, hiểu lầm, chê bai, ganh ghét, vu khống, thù hận, bách hại…, Thầy nắm chặt lấy tay Cha.  Điều này cho thấy cầu nguyện đem lại sức mạnh và vững tâm…. Còn nhiều khía cạnh bổ ích khác về cầu nguyện trong cuộc sống của Thầy mà ta có thể thêm vào đây.


Bạn thân mến, sở dĩ Gioan-Maria Vianney hiểu được “cầu nguyện là hưởng nếm trước Thiên Đàng” là vì ông đã khôn ngoan làm theo  lời Thầy Giêsu dạy: “Anh em hãy cầu nguyện luôn.” (Lc 18:1, 21:36; Eph 6:18; 1 Thes 5:16-18)


Để đời ta bình an và hạnh phúc hơn, mình cùng làm theo lời Thầy dạy, bạn nhé.


Giuse Việt, O.Carm.

SONG LAI VOI CHUA

Publié le 07/04/2012 à 05:22 par tinvuichualanh Tags : song lai voi chua
SONG LAI VOI CHUA

 

 

Sống lại với Chúa

 

Một hôm, Ðức Giáo Hoàng Innocenté IX mời người bạn thân của mình là cha Bề Trên Tổng Quyền Dòng Tên, lúc đó là cha Laudius Aquaviva, vào phòng riêng và chỉ cho cha một cái hộp nhỏ để trên bàn làm việc của mình và nói:

- Cha biết có gì trong hộp này không? Trong đó có điều quí nhất. Cha hãy mở ra xem.

 

Cha Aquaviva mở hộp ra và cha rất ngạc nhiên khi nhìn thấy trong hộp một xác người nhỏ xíu nằm ngay ngắn và giống như Ðức Giáo Hoàng. Cha đang phân vân không biết tại sao, thì Ðức Innocenté IX tâm sự như sau:

- Này Cha, hình người chết giống như tôi nằm trong hộp đó là điều rất quí giá. Bởi vì nó gợi lại cho tôi nhớ đến lúc mình sẽ phải chết. Và mỗi lần tôi cần phải quyết định điều gì quan trọng thì sau khi đã cầu nguyện, xin ơn Chúa soi sáng, tôi vào đây, mở hộp này ra, nhớ đến giây phút tôi phải chết rồi mới quyết định. Trước mọi quyết định, tôi đều tự hỏi: "Nếu tôi phải chết ngay trong lúc này thì tôi sẽ phải quyết định như thế nào". Chính vì thế mà chiếc hộp này rất qúy đối với tôi.

 

Quả thực, chiếc quan tài là dấu chỉ của sự chết. Nhìn vào chiếc quan tài con người mới thấy sự mong manh của kiếp người. Có sinh – có tử. Cuộc đời vẫn vô thường. Như bông hoa sớm nở chiều tàn. Như “bóng câu qua cửa sổ”. Khoa học dù có tiến bộ tới đâu cũng không níu kéo được thời gian và tuổi thanh xuân. Tuổi xuân xinh đẹp rồi cũng tàn theo năm tháng. Con người luôn phải chịu những khắc nghiệt của nhân sinh: Sinh – bệnh – lão – tử.

 

Nếu cuộc đời con người chỉ chìm đắm trong bể khổ: “sinh – bệnh – lão – tử”, thì quả thực là một mất mát trong kiếp người! Nếu cuộc đời con người phải vật vã khổ đau trong đời sống rồi tàn sức và chết đi thì cuộc sống con người là một bất hạnh! Nếu cuộc đời con người sinh ra rồi chết đi, tan biến không còn để lại gì thì cuộc đời này thật bất công cho những điều tốt chúng ta đã xây dựng, những việc lành chúng ta đã làm cho tha nhân. Nhưng là người ai trong chúng ta cũng tin có sự sống sau khi chết. Chết không phải là hết. Chết là chuyển đổi hình thức sống. sống tốt hơn, sống sung mãn hơn. Sự sống đời sau là điều phải có để trả lại lẽ công bằng cho những khuyến khuyết đời này. Đời sống đời sau phải có thì những nỗ lực vươn lên, những cố gắng sống có trách nhiệm mới làm cho những công việc đó có giá trị hạnh phúc đời này và vĩnh cửu đời sau. Niềm tin vào đời sau được thể hiện qua đời sống nơi các tôn giáo rất phong phú trên địa cầu. Có tôn giáo cho rằng chết là về miền cực lạc, về cõi bồng lai, vào niết bàn, hay đi gặp Đấng Ala  . . . Niềm tin ky-tô giáo mời gọi chúng ta tin vào sự phục sinh của Chúa Ky-tô. Niềm tin của sự sống lại sau cái chết. Sống lại nhưng không trở về cuộc sống dương gian. Nhưng sống lại để vào cõi phúc trường sinh, về nơi quê trời vinh hiển . ..

 

Hôm nay những người phụ nữ ra thăm mồ. Họ đã nhìn vào nấm mồ, nhưng không thấy gì. Nấm mồ trống. Nấm mồ không còn thân xác Chúa. Nấm mồ là bằng chứng nơi mai táng Giê-su hôm qua. Thế mà, hôm nay họ chỉ thấy nấm mồ trống Đây chính là bằng chứng của sự phục sinh của Chúa Giê-su. Nấm mồ hôm qua đã đậy kín bởi tảng đá lấp mồ. Nấm mồ đã được lính gác canh giữ đề phòng các môn đệ lấy trộm xác Chúa. Nhưng hôm nay, tảng đá đã được lăn ra ngoài. Lính gác đã bỏ chạy trong đêm. Chỉ còn một ngôi mộ trống như dấu tích về sự trỗi dậy của Chúa Giê-su.

 

Vâng, nếu chiếc quan tài là dấu chỉ sự mong manh của kiếp người thì ngôi mộ trống là dấu chỉ cho sự sống lại của Chúa Giê-su. Chúa đã phục sinh theo như lời Người từng tiên báo: “Sau ba ngày Ta sẽ sống lại”. Chúa đã sống lại để mời gọi chúng ta tin rằng: Ngài cũng cho những ai tin vào Ngài thì đều được sống lại. Sự sống lại của Chúa Giê-su là phần thưởng của Chúa Cha dành cho Ngài vì cả đời tìm kiếm và thi hành thánh ý Chúa Cha. Sự sống lại của Chúa Giê-su là câu trả lời cho ý nghĩa cuộc đời này. Con người sinh ra để làm gì? Chết rồi đi đâu?

 

Vâng, con người sinh ra để tôn vinh Chúa. Con người luôn quy hướng về Đấng tạo thành. Con người từ tạo thiên lập địa vẫn tin có Trời, có thần thánh, có Đấng Tạo Dựng. Thế nên, đã là người đều tin có thần linh. Niềm tin Ky-tô giáo mời gọi chúng ta tin vào Thiên Chúa phải biết tôn vinh Chúa. Tôn vinh Chúa bằng đời sống lắng nghe và thi hành thánh ý Chúa. Tôn vinh Chúa khi sống theo lẽ phải, theo tiếng nói của lương tâm là lề luật Chúa khắc ghi vào trong tâm hồn con người. Con người còn có thể tôn vinh Chúa khi hết lòng yêu mến và phục vụ tha nhân . . . Khi con người tôn vinh Chúa ở đời này, Chúa sẽ ân thưởng hạnh phúc Nước Trời cho những ai tôn vinh Ngài.

 

Xin nhờ sự Phục Sinh của Chúa, ban cho chúng ta tìm được niềm vui trong đời sống hằng ngày khi cố gắng vươn lên hoàn thiện mình, khi dấn thân phục vụ tha nhân trong tình mến Chúa yêu người thiết tha. Amen

 

Lm.Jos Tạ duy Tuyền


DERNIERS ARTICLES :
NHUNG BAN CHAN THAM LANG
    Những bàn chân thầm lặng: Cảm nghiệm về phòng khám bệnh tại đền thánh Martinô, Hố Nai Có lẽ không một phòng khám chữa trị nào như phòng khám tại đền thánh Martinô,
LE SINH NHAT GIOAN TAY GIA
LỄ SINH NHẬT THÁNH GIOAN BAOTIXITA (24.06) Người Việt Nam vẫn tin vào định mệnh. Định mệnh là ý trời đã xếp đặt cho mỗi người mỗi hoàn cảnh. Vì thế, người ta tin rằng:
GIEO LOI YEU THUONG
  Gieo lời yêu thương Malcolm Dolkoff là một cậu bé nhút nhát, dễ bị tổn thương. Cậu có rất ít bạn và luôn phải lủi thủi một mình. Một lần, cô giáo đọc cho cả lớp một đ
MAU NHIEM TINH YEU
  MẦU NHIỆM TÌNH YÊU ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt Mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi chính là mầu nhiệm tình yêu thương. Từ đời đời, Chúa Cha yêu Chúa Con. Tình yêu ấy lớn lao đến n
NGUOC MAT NHIN TROI
    NGƯỚC MẮT NHÌN TRỜI   ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt   Con người thường có hai thái độ sống đối nghịch nhau. Một bên là những người chỉ biết có việc đạo. Sống dưới đất nh